Hôn nhân hóa địa ngục khi chồng lạnh lùng

Xếp hạng: 5 (1 đánh giá)

Luôn có một thời điểm hôn nhân đi vào ngõ cụt khi người trong cuộc không còn muốn chia sẻ với đối phương điều gì nữa. Luôn có một thời điểm, chúng ta tin rằng, sự lạnh lùng của đối phương có thể giết chết hôn nhân.

chồng lạnh lùng

Tâm sự của một người vợ có chồng lạnh lùng

Ai cũng từng tin vào sự hòa hợp tuyệt đối

Tôi năm nay 28 tuổi, chồng hơn tôi 2 tuổi, chúng tôi quen và yêu nhau từ hồi còn là cô cậu sinh viên ngồi trên ghế nhà trường. Tôi học kế toán, còn chồng tôi học Đại Học Y Hà Nội. Thời gian cứ thế êm đềm trôi qua cũng như tuổi trẻ của chúng tôi vậy. Gặp nhau ở cái tuổi chênh vênh nhất, chưa có gì trong tay nhưng nghĩ lại là khoảng thời gian tôi và anh hạnh phúc nhất. 

Chúng tôi ở cùng xóm trọ nên nấu cơm chung, cùng nhau lên thư viện trường của tôi học khi mỗi mùa ôn thi cuối kì. Loanh quanh đã 4 năm trôi qua, chúng tôi ra trường và bắt đầu lao đầu vào công việc để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống gia đình và tương lai của cả hai phía trước. 

Anh đi làm tại một bệnh viện còn tôi làm kế toán cho một công ty gần chỗ trọ. Thời gian đầu chúng tôi vẫn duy trì thói quen trưa về nhà ăn cơm cùng nhau. Chiều tôi tan làm sớm sẽ đi qua chỗ anh rồi cùng nhau đi tập thể dục. Hai năm sau chúng tôi kết hôn và mọi chuyện cũng bắt đầu thay đổi từ giây phút đó!

Mọi thứ thay đổi sau hôn nhân

Tôi cảm nhận được tình cảm vợ chồng lạnh nhạt dần, cụ thể là những lần anh về ăn cơm trưa ít đi với lý do anh bận công việc nên ăn ở bệnh viện luôn. Sau nhiều lần chờ đợi, giận dỗi nhưng anh luôn lấy lý do bận bệnh nhân nên tôi cũng tự động viên rằng giờ là vợ chồng rồi phải hiểu cho công việc của chồng. Anh cũng đang ở giai đoạn bắt đầu sự nghiệp nên phải động viên và ủng hộ mọi quyết định của anh vì tương lai của cả hai đứa. 

chồng bận bịu công việc

Hình ảnh minh họa

Sau khi kết hôn tôi thấy chồng mình không còn mặn mà chuyện chăn gối nữa. Suốt ngày chỉ đi làm về rồi ngồi đọc sách đến khuya muộn. Anh dần ít nói chuyện với tôi cũng không chia sẻ về công việc, những chuyện thường ngày như trước nữa mà chỉ lặng lẽ một mình. Tôi đã cố gắng tạo những bất ngờ như mua quà tặng chồng dù không có dịp gì đặc biệt hay đặt vé xem phim vào cuối tuần để hâm nóng lại tình cảm như thủa ban đầu nhưng anh vẫn vậy. 

Nhiều lúc cảm tưởng như chúng tôi chẳng thể nói chuyện được với nhau một câu tử tế. Mọi yêu cầu của tôi anh vẫn cố gắng làm nhưng với thái độ hoàn toàn miễn cưỡng, vô hồn. Tôi không hiểu mình đã làm gì sai mà người tôi đã quen 6 năm qua giờ lại là một người chồng lạnh lùng với tôi đến vậy. 

Lạnh lùng giết chết hôn nhân

Đỉnh điểm là hôm kỉ niệm 1 năm ngày cưới. Tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng gần bệnh viện để tạo bất ngờ cho anh nhưng lúc anh đi ra lại với một vẻ mặt đầy tâm trạng. Mọi kế hoạch của tôi tan biến, chúng tôi ăn tối trong không gian lãng mạn nhưng tâm hồn không còn hòa hợp. Cả hai đều im lặng, giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi cảm nhận được sự chua xót cho những gì mình cố gắng. 

Từ sau ngày hôm đó tôi quyết định sẽ không chủ động chạy theo cảm xúc của anh nữa. Tôi sẽ sống theo như anh mong muốn và tôi cũng nghĩ đến trường hợp cuối cùng là “ly hôn” cho nhẹ nhõm.

Những tháng ngày sau đó chồng lạnh nhạt với tôi hơn bao giờ hết, anh không còn chủ động chạm đến tôi dù chỉ một lần. Nằm ngủ cũng không còn ôm tôi như trước nữa và giờ sinh hoạt của chúng tôi hoàn toàn khác biệt nhau. 

chồng lạnh nhạt thờ ơ

Hình ảnh minh họa

Đã có lần tôi ngồi thẳng thắn hỏi anh về sự lạnh nhạt mà anh đang dành cho tôi. Anh nói chỉ đơn giản là anh đang tập trung cho sự nghiệp, điều đó khiến anh mệt mỏi. Anh mong tôi thông cảm và cho anh thêm thời gian. Còn tôi thì cho rằng tốt nhất chúng tôi nên có một đứa con, đó sẽ là sợi dây gắn kết hôn nhân. 

Suy nghĩ đứa trẻ sẽ cứu vãn được cuộc hôn nhân đang đứng trước bờ vực đổ vỡ ngày một lớn dần trong tôi. Một hôm tôi đã chủ động gần gũi chồng mình, tôi nói rằng mình đã sẵn sàng có thêm thành viên mới. Nghe xong anh nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, anh nói chưa muốn có con vào thời điểm này và tránh mặt tôi. 

Trong lúc tức giận tôi đã ném điện thoại của anh vào tường và yêu cầu anh nói cho tôi biết rằng tại sao anh lại thành một người chồng lạnh lùng đến vậy. Và tại sao anh lại lạnh nhạt với tôi dù trước đây chúng tôi từng rất vui vẻ? Anh chỉ im lặng và bỏ đi.

Sai lầm bắt đầu từ đâu?

Ngồi một mình trong căn phòng, tôi bắt đầu nghĩ về những gì đã xảy ra với hôn nhân của chúng tôi. Vì bản thân tôi khiến anh buồn chán hay vì lý do nào khác, liệu có phải anh đang ngoại tình và có người phụ nữ khác?

Anh nói anh đang phấn đấu vì sự nghiệp, anh mệt mỏi. Phải chăng tôi đặt cho anh áp lực quá lớn vì đã luôn miệng kêu ca rằng bạn bè bằng tuổi giờ đã có nhà lầu xe hơi trong khi mình phải thuê nhà để sống. Tôi cũng đã không ít lần so sánh anh với chồng của vài cô bạn thân, rằng họ chiều chuộng vợ bằng cách mua tặng những món đồ hiệu đắt tiền. Liệu cách cư xử này của tôi có khiến anh trở nên ngày càng lạnh nhạt? Hay bản thân anh đã đi tìm niềm vui với người phụ nữ khác.

người chồng lạnh nhạt

Hình ảnh minh họa

Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu lục lọi ví của anh, trộm xem lịch sử tin nhắn, điện thoại và cả tài khoản mạng xã hội của anh để mong tìm được manh mối, nhưng không có điều gì bất thường. Tôi đem vấn đề của mình kể với chị bạn thân là đồng nghiệp, chị ấy giới thiệu cho tôi người em họ làm cho dịch vụ thám tử yêu cầu thám tử theo dõi ngoại tình, họ sẽ giúp tôi điều tra về chồng mình. Tôi cũng nghĩ rằng đó là giải pháp tốt nhất của tình huống hiện tại. Tôi cần biết được lý do hoặc để cứu vãn cuộc hôn nhân, hoặc để quyết định buông bỏ.

Sau hơn một tuần điều tra, thám tử đã thông báo rằng họ không tìm thấy bất kỳ bằng chứng ngoại tình nào của anh. Chồng tôi là người chung thủy với cả tôi lẫn công việc. Anh dành hết thời gian của mình cho công việc. 

Lúc này tôi mới nhận ra rằng chính áp lực cuộc sống, áp lực kinh tế đè nặng lên vai khiến chồng tôi thay đổi. Tôi chính là một trong những nguyên nhân gây ra những mệt mỏi và cãi vã thời gian qua giữa hai người. Liệu rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể cứu vãn được không?

Cố gắng hay buông bỏ là do mình quyết định

Tôi xin nghỉ để về quê mấy hôm, chúng tôi không liên lạc với nhau và tôi nghĩ đây là khoảng thời gian để cả hai bình tâm. Người ta nói “trước khi từ bỏ thì nên nghĩ đến lý do ta bắt đầu” và tôi thấy thực sự mình cũng đã thay đổi rất nhiều so với cô bé của 6 năm trước đầy vô ưu. 

Vấn đề là chúng tôi đều đã trưởng thành theo thời gian, đi theo những áp lực của cuộc sống nhưng lại không chịu lắng nghe nhau, không chịu nói ra mong muốn của bản thân cho đối phương. Và khi điều đó kéo dài thì là những chuỗi ngày thất vọng và muốn buông bỏ. 

Tôi nhắn tin cho anh rất dài, tâm sự về tương lai của chúng tôi. Tôi xin lỗi anh vì đã luôn tạo ra áp lực khiến anh phải dồn hết năng lượng của mình để theo đuổi sự nghiệp. Tôi đề nghị rằng chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng, nhưng chậm thôi. Không cần gồng mình để cố đạt được thứ mà người khác đang có bởi xuất phát điểm của mỗi người là khác nhau. Tôi và anh sẽ đến được đích nhưng việc dành thời gian để tận hưởng cuộc sống mới là điều quan trọng hơn. 

Sau mấy ngày tôi trở lại Hà Nội, anh chờ tôi ở nhà. Lúc gặp lại, ánh mắt anh nhìn tôi đã hoàn toàn khác. Đôi mắt đầy yêu thương mà rất lâu rồi tôi không được thấy. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, tôi khóc rất nhiều, anh ôm ấp, che chở cho tôi và hai cơ thể như hòa quyện cùng một.

vợ chồng nói chuyện

Sau tất cả, chúng tôi nhận ra rằng khi tình cảm vợ chồng lạnh nhạt thì đừng vội đổ lỗi cho đối phương mà hãy bình tĩnh nhìn nhận. Đi tìm nguyên nhân thực sự sẽ giúp cả hai có được tiếng nói chung, hôn nhân là đoạn đường dài vì vậy chỉ có thấu hiểu mới cùng nhau đi được đến cuối con đường.