“Ở rể” không phải ai cũng làm được

Xếp hạng: 5 (1 đánh giá)

Có những chuyện chỉ có thể tự mình trải qua mới hiểu được hết cảm giác, có những loại hoàn cảnh cũng chỉ có thể lựa chọn từ bỏ chứ không thể thích nghi. Đối với tôi, một người đàn ông đang phải  ly hôn với vợ vì lý do không thể tiếp tục cuộc sống ở rể nhà vợ thì đó thực sự là quãng thời gian quá sức chịu đựng.

chuyện ở rể

Hình ảnh minh họa

Chính tôi chọn ở rể vì suy nghĩ đơn giản

Có những lúc tôi tự hỏi không biết vì sao mọi thứ lại đi đến bước không thể cứu vãn được như thế này. Nhưng cũng chính tôi phải ngậm ngùi trả lời mình là do tôi sai, do ban đầu tôi suy nghĩ quá đơn giản.

Tôi là một chàng trai tỉnh lẻ, ra trường và xác định lập nghiệp ở Thủ đô, biết mình thua kém bạn bè về vật chất nên tôi không từ mọi cách để kiếm tiền. Và theo một cách chẳng giống ai, ông trời đáp trả những cố gắng của tôi bằng việc se duyên cho tôi gặp và yêu vợ.

Vợ tôi là con gái của giám đốc công ty nơi tôi làm việc, tôi gặp em trong một lần liên hoan tổng kết của công ty. Em đẹp, sang trọng nhưng lại rất thân thiện làm đám trai trong công ty tôi chết mê chết mệt, nhưng không hiểu vì sao tôi lại lọt vào mắt xanh của em. Em nói nhìn tôi hiền lành, thật thà và không vồ vập như những chàng trai bên cạnh em.

Chúng tôi yêu nhau và đến với nhau cũng nhiều sóng gió, và như những câu chuyện vẫn thường xảy ra trong phim ảnh, sóng gió đến từ gia đình em. Bố mẹ em tỏ thái độ không thích tôi ra mặt, nghĩ tôi vì điều kiện nhà em mà cố gắng bám lấy em. Chúng tôi đối diện với đủ lời dèm pha đến từ mọi người, đến mức tôi phải nghỉ việc và sang công ty khác.

Lòng tự trọng của một thằng đàn ông đôi lúc cũng khiến tôi muốn chia tay với em, nhưng em là mẫu phụ nữ tôi yêu, ngây thơ, dịu dàng và dễ thương. Em lại là người chủ động nên chúng tôi lựa chọn bỏ qua tất cả để đến với nhau. Lúc đó tôi rất hiểu cho suy nghĩ của bố mẹ em, nếu là tôi tôi cũng phản ứng như vậy, em lại là con gái duy nhất nên không có gì đáng ngạc nhiên.

Cuối cùng với sự kiên trì của tôi và em, chúng tôi cũng kết thúc tình yêu bằng một đám cưới. Bố mẹ em đồng ý với một điều kiện là tôi sẽ về ở rể nhà em sau khi cưới, với lý do em là con một, bố vợ cũng muốn có người giúp đỡ công việc nên không muốn chúng tôi ở riêng.

Tôi nhớ thời điểm đó, từ bố mẹ tôi đến anh em bạn bè không ít người khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ, không phải bỗng nhiên mà người ta nói đàn ông ở rể như “chó chui gầm chạn”. Tôi thì không nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ đơn giản rằng nhà em rộng rãi, tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà để ở riêng nên tạm thời cứ ở nhà vợ một thời gian. Tôi tin rằng chỉ cần tôi sống đàng hoàng, biết cố gắng thì sẽ không có vấn đề gì lớn, vả lại đã là thời đại nào rồi còn có quan điểm ở rể nữa.

chuyện ở rể

Hình ảnh minh họa

Bắt đầu từ những mâu thuẫn ngày một lớn

Vốn đã không có ấn tượng tốt với tôi nên từ những ngày đầu ở rể, bố mẹ vợ luôn lạnh lùng, khó chịu với tôi. Từ chuyện ăn uống , sinh hoạt tôi đều phải dè chừng, đều phải nhìn mặt cả nhà vợ để sống.

Bố mẹ vợ không dấu sự khinh thường với tôi khi suốt ngày chê tôi quê mùa, cục mịch, không biết quan hệ, giao tiếp, không biết thường thức của giới thượng lưu. Tôi dần cảm thấy khó chịu nhưng vẫn phải im lặng, ban đầu vợ còn đứng ra nói giúp tôi nhưng một thời gian sau, ngay cả em cũng không lên tiếng nữa, cứ để bố mẹ mặt nặng mày nhẹ với tôi như thế.

Tôi thấy mình còn nhục nhã và ê chề hơn cả những người phụ nữ đi làm dâu, tôi sống trong nhà vợ mà đến thở mạnh cũng không dám. Vợ tôi thì không khác gì so với thời chưa chồng còn tôi, cứ như người ở đợ, hết luồn cúi bố em ở công ty rồi lại chịu đựng lúc ở nhà. Sau giờ làm việc, khi bạn bè rủ nhau tụ tập thì tôi về nhà vợ. Bởi trong mắt gia đình nhà em việc tôi quan hệ bạn bè, nhậu nhẹt là những việc làm vô bổ và không cần thiết.

Cuộc sống của vợ chồng trẻ ít nhiều va chạm nhưng vì ở trong nhà vợ nên đến cả quyền được nói chuyện thẳng thắn với vợ tôi cũng không có. Chỉ cần hơi to tiếng tranh cãi với vợ là bố mẹ vợ xen vào, tất nhiên kết thúc luôn là tôi ngậm ngùi im lặng.

ở rể

Hình ảnh minh họa

Nỗ lực ra ở riêng

Uất ức trong tôi cứ chất chồng như thế, ngày này qua ngày khác đến mức tôi gần như không muốn sống trong căn nhà ấy một giây phút nào nữa. Tôi chỉ muốn ở công ty tăng ca suốt đêm để không còn phải về nhà. Tôi ấp ủ dự định ra ở riêng, khi đã có một số tiền nho nhỏ, tôi vay thêm bạn bè với mong muốn mua trả góp một căn chung cư nhỏ.

Tôi nói với vợ về dự định ấy nhưng vợ không mấy hào hứng, cũng phải thôi vì cô ấy đang rất thoải mái ở nhà mình. Tôi dùng hết mọi cách để dỗ dành vợ, nhưng khi vợ bắt đầu xuôi thì bố mẹ vợ biết chuyện. Và tôi phải nhận những lời đay nghiến vô cùng khó nghe, không bóng gió như trước mà nói thẳng mặt tôi

Bố mẹ vợ nói tôi vô ơn, đã ăn bám nhà vợ rồi còn không biết điều, nói tôi có được mọi thứ là nhờ bố vợ nhưng giờ lại tráo trở đòi ra ở riêng. Đủ thứ từ ngữ mà tôi không bao giờ quên được, tự trọng của một thằng đàn ông trong tôi đã đến giới hạn không thể chịu đựng nữa.

tâm sự ở rể

Hình ảnh minh họa

Tôi chọn ly hôn để thoát khỏi cảnh ở rể

Nếu nói cuộc hôn nhân giữa tôi và vợ đã đến mức không thể cứu vãn được nữa thì không đúng, vì tình cảm vợ chồng tôi vẫn rất tốt. Nhưng nếu bắt tôi lựa chọn giữa tự do và cuộc hôn nhân này thì tôi thật sự muốn được tự do. Cuộc sống ở rể nhà vợ thực sự quá sức chịu đựng và nhẫn nhịn của tôi, tôi không biết đến lúc nào bản thân phát điên nữa

Tôi có trao đổi thẳng thắn với vợ rằng nếu vợ không đồng ý ra ở riêng, thì có thể cuộc hôn nhân giữa chúng tôi không thể tiếp tục được nữa. Rằng tôi đã vì em mà nhẫn nhịn quá nhiều khi ở trong ngôi nhà đó, tôi đã dẹp bỏ hết tự trọng nhưng đã đến lúc phải rõ ràng một lần. Vợ tôi nói em cần thời gian suy nghĩ, vì đó là bố mẹ em, vì ngay từ đầu chính tôi đồng ý ở rể.

Bây giờ thì tôi đã hiểu dù thời nào đi nữa, quan trọng vẫn là tính cách con người, tôi cũng hiểu hôn nhân chỉ đẹp khi ở trong phim ảnh còn ngoài đời thực, quan trọng nhất vẫn là sự phù hợp. Không chỉ phù hợp giữa hai người với nhau mà còn phù hợp với gia đình, với phong cách sống của gia đình đối phương nữa.

chuyện ở rể

Hình ảnh minh họa

Tôi sẽ chờ câu trả lời của vợ, nhưng có một điều đã chắc chắn trong lòng là nếu không thể tiếp tục thì tôi sẽ chọn ly hôn để giải thoát cho mình. Tất nhiên ngoài kia có rất nhiều những người đàn ông ở rể và hạnh phúc, được bố mẹ vợ tôn trọng, tạo điều kiện để thoải mái như ở nhà.

Nếu ai hỏi tôi có nên ở rể hay không thì khách quan mà nói, hãy suy nghĩ và xem xét thật kĩ, liệu bản thân có thể chấp nhận được một cuộc hôn nhân không chỉ có hai người hay không? Một cuộc hôn nhân mà có thể phải đặt cái tôi của mình xuống, để đổi lại sự hòa thuận, một cuộc hôn nhân có thể sẽ bớt đi nhiều phần thoải mái.